PDA

View Full Version : Đoản khúc 13: Hãy 'cố gắng lên'!...?



Duy-an
20-09-2012, 03:30 PM
Bệnh!
Cái cảm giác thật khó chịu.
Vị đắng của đầu lưỡi, đau rần sau lưng (vì bị… ‘cạo gió’),
Cái nhức từ những mũi kim tiêm hay truyền nước biển,
Hơi thở ra toàn mùi thuốc, hít vào toàn mùi cháo hành tiêu…
Toàn thân rời rã, chẳng có tâm trạng gì…
Đọc báo thì những con chữ cứ nhảy múa quay cuồng đến chóng mặt.
Người cùng giường là 1 ông lão hom hem hỏi ra mới… 54 tuổi!
Ngột ngạt, chật chội, thiếu không gian và khoảng lặng.
Hết giờ thăm bệnh, thấy 3 thái độ khác nhau:
Bệnh nhân: chậm chạp, rầu rĩ, lặng thinh…
Thân nhân: vội vã, dớn dác, ồn ào…
Bác sỹ, ý tá: vô cảm, bảnh chọe, cha chú…

Chợt điện thoại rung…
Một đứa bạn!
- Khỏe chưa Ku?
- Tao ổn.
- Xét nghiệm chưa? Bệnh gì?
- Cảm cúm và suy nhược cơ thể!
- Tối tao vào thăm…
- Chắc không cần đâu!
- Mày sao dễ suy sụp thế? Chuyện đâu có gì?
- Ơ, tao suy nhược, không phải suy sụp!
- Thì cũng vì chuyện ấy chứ gì?
- Không phải, mày nhầm rồi…
- Mà thôi, không đáng để tâm đâu, Ku phải cố gắng lên.
- Này, làm ơn đừng nói với tao cái câu ấy được không?
- Câu gì?
- Câu ‘cố gắng lên’ ấy!
- Sao thế?
- …

Trong bộ truyện tranh ‘Đồng hồ cát’ của Nhật,
có một người phụ nữ bị chồng bỏ rơi
vì công ty của ông phá sản,
để lại bà với đứa con gái nhỏ
và món nợ khổng lồ.

Những người biết chuyện đều ái ngại và động viên bà: ‘Cố gắng lên!’
Bà mẹ ruột của bà lúc nào cũng an ủi bà bằng câu: ‘Cố gắng lên!’
Những người hàng xóm xung quanh cũng dùng câu: ‘Cố gắng lên!’
để chào bà mỗi khi chạm mặt.
Ngay cả đứa con gái nhỏ của bà cũng thủ thỉ suốt ngày câu:
‘Mẹ phải cố gắng lên!’
… … …
Và một thời gian ngắn sau, bà tự sát.
Vì không chịu nổi áp lực
mà mọi người vô tình đặt lên bà bằng câu ‘Cố gắng lên!’
Cô con gái nhỏ
là người cuối cùng nói lời cổ vũ tinh thần ‘nguy hiểm’ ấy.
Và sau cái chết của mẹ, cô mang một nỗi hối hận dày vò.
Từ đó về sau, cô không bao giờ dùng câu ‘Cố gắng lên!’
để động viên ai nữa hết.

Chỉ một câu động viên đơn thuần,
nhưng những người sử dụng lời khích lệ ấy không biết rằng
họ đang tạo một áp lực khủng khiếp lên người đối diện.
Người được động viên không dám nghỉ ngơi một phút nào,
phải gồng mình chống lại sự yếu đuối chỉ chực chờ bung trào,
phải cố gắng tỏ ra là ‘tôi vẫn ổn’
để không làm thất vọng mọi người xung quanh.
Và kết quả là, họ đã cố gắng đến độ kiệt sức và buông xuôi,
Và tự giải thoát mình.
… … …
Một người bạn mà mình yêu quý vừa chia tay người yêu.
Lúc nào cô ấy cũng tỏ ra mạnh mẽ trước mặt người khác.
Nếu như bình thường, ‘Thôi em, cố gắng lên!’
sẽ được gửi từ máy mình đến máy cô ấy.
Nhưng lần này thì khác.
Mình chỉ an ủi cô bạn ấy bằng câu: ‘Em cứ khóc đi!’.
Và chắc có lẽ từ giờ về sau,
thay vì cứ lặp lại mỗi điệp khúc ‘Cố gắng lên’,
mình sẽ thay bằng ‘Relax đi’, ‘thư giãn đi’, ‘nghỉ ngơi đi’, ‘cứ khóc đi’,
‘xem film đi’, ‘đọc sách đi’, ‘măm măm đi’...
để động viên những người xung quanh mình.

Vì suy cho cùng, trong hoàn cảnh khó khăn,
người ta cần sự thoải mái về tinh thần
hơn là nghĩ mãi về những vấn đề họ đang mắc phải
và chết đuối trong đó.
Và mình tin rằng, sau khi được thư giãn, được bình tâm trở lại,
thì những nỗ lực của họ đạt hiệu suất cao hơn bình thường gấp nhiều lần.

Mình cũng đã từng lâm vào tình trạng bế tắc, chỉ muốn buông xuôi.
Và giữa rất nhiều những lời động viên theo kiểu ‘Ngôi nhà hạnh phúc’,
mình nhận được một câu an ủi mà mình vẫn xem là slogan
để vượt qua mọi khó khăn sau này của mình:
‘Everything will be oke in the end. If it's not oke, it's not the end’
Mọi chuyện rồi sẽ kết thúc tốt đẹp.
Nếu nó chưa tốt đẹp thì đó chưa phải là kết thúc.
Vì thế, ép mình đến kiệt sức, không dám tâm sự cùng ai,
kìm nén nước mắt, tỏ ra mạnh mẽ đến cùng...
chưa hẳn là một phương pháp hay để vượt qua khó khăn.
Cứ cho mình một chút yếu đuối, cần một chút dựa dẫm, một chút thư giãn…
Vì mọi chuyện rồi cũng sẽ ổn thôi mà!

Duy-an.

windy
20-09-2012, 07:46 PM
Nói thì hay lắm chú nhưng làm khó , " cố gắng lên " với 3 từ đơn giản là 1 động lực cho đối phương vững bước đi tiếp . Khi bệnh thì Bn có khuynh hướng hoang mang , lo sợ khi đối diện với căn bệnh của mình . 3 từ đó giúp người ta lâc quan hơn và đi tiếp con đường " điều trị" là 1 thầy thuốc con hay sử dụng 3 từ này hiệu quả và có tác dụng hay là do thái độ của mình quan tâm động viên nữa chứ k phải nói trên lý thuyết . Có nhìu cách vượt qua thử thách : có người chọn cho mình sự buong xuôi , khóc lóc , níu kéo.....có người chọn cho mình sự mạnh mẽ động viên mình vượt qua....Cái nào cũng có 2 mặt của nó phãi biết cân bằng, k yếu đuối quá cũng đừng mạnh mẽ quá ..suy nghĩ đơn giản , nhìn qua lăng kính lạc quan mọi thứ sẽ wa thôi nhìn lại nó chằng là gì mà bận tâm. Hôm nay có người bệnh rùi hen cho nếm thử cảm giác con từng bị chú có cần con ra tay k?

Đỗ Tường Vy
20-09-2012, 11:12 PM
Trong mưa...

Áo mưa không chịu mặc quần?
Người qua kẻ lại ngại ngần... em ơi!
Em không ôm chặt chơi vơi...
Qua cầu, anh thắng... em rơi xuống đường!

Tặng người đang cảm...hihi...
20-9-2012_Tường Vy

Duy-an
17-07-2014, 03:52 AM
‘Everything will be okay in the end.
If it's not okay, it's not the end’