Sài Gòn nợ ta một nỗi nhớ
Sài gòn nợ ta một nỗi nhớ
Đã bao năm khắc khoải một vần thơ
Người là ai mà bắt ta đợi chờ
Trong cơn mơ, khi nào mới đến?
Người con gái tỉnh lẻ lại làm ta xao xuyến
Ơ! Có phải gọi là tình duyên?
Chỉ vu vơ, người kể một câu chuyện
Dù là huyên thuyên, cũng làm ta động lòng?!...
Tâm hồn em như mặt hồ sáng trong,
Và tiếng cười lại xua tan u tối
Và cứ thế, lại làm ta bối rối
Ơi người! Xin đừng từ chối tình…bơ vơ…
...
Người lại trở về với cơn mơ
“Tình chỉ đẹp khi tình dang dở”
Vẫn biết vậy….ừ thì là bâng quơ
Ta để nỗi nhớ lại …làm thơ tặng Sài Gòn! :)