TÌNH.
Ôm.
Xiết chặt.
Xa hóa gần.
Lạ trở nên thân.
Cánh tình yêu trắng ngần.
Duy-an.
Printable View
NHẮN.
Có 'kẻ' nhắn tin, bảo: 'Khuya rồi,
Chòi Thơ đóng cửa ngủ đi thôi...'
Trống lốc có cửa đâu mà đóng?
Một giờ: còn sớm! Sớm tinh khôi!
Duy-an.
TRẢ
Lệ đắng từng giọt rơi lã chã
Tim đau hay là mắt lệ đau?
Bạch nhân cứ thế âu sầu
Nhìn xa, mênh mông là vũ trụ
Thế thái nhân tình 1 chữ yêu
'Ngã rẽ nào cũng có NGÀY MAI'
Ngày mai xán lạn và viết hoa,
hay ngày mai u buồn tăm tối?
Tùy thuộc vào 'bước' hay 'gục ngã' hôm nay.
Cho dẫu đường đời dài thăm thẳm
và lắm chông gai!...
Hay lắm Ngựa Hoang!
'Tuyến' vừa là tên của Bạn,
'Tuyến' còn là một tuyến đường...
Thời gian thăm thẳm,
cuộc đời của mỗi người chỉ là một 'tuyến'
trong cõi mênh mông bao la của thời gian...
Đời ta, đời Tuyến... cũng chỉ là 1 'Tuyến'
rồi sẽ phải 'xuống xe' thôi!
và đi vào ngã rẽ...
Thật là sâu sắc!
Kết bài này rồi đó!
Duy-an.
EM.
Em bước điềm nhiên không vướng chân!
Mãi vui quên hết chuyện hồng trần...
An nhiên tự tại trong Tình Chúa.
Vi vút tầng không, cánh thiên thần!
Duy-an.
(Dành tặng riêng An Vi,
với câu 1 mở đề của chính em.
Như đã hứa với em,
sẽ làm tặng riêng em một Đoản thi
Đoản thi Em Mãi An Vi!)
LẶNG...
Chênh chếch bên chòi giọt nắng phai.
Cơn gió chiều nay thoảng gót hài...
Một thoáng trĩu hồn: đêm sắp tới!
Cô lữ độc hành... Chợt nhớ ai...
Duy-an.