HOEN...
Thu vàng óng ả ướp dòng thơ,
Vài chiếc lá khô rơi hững hờ...
Giọt mưa bôi xoá con đường cũ.
Lạnh lùng đông đến một giấc mơ.
Duy-an.
Printable View
HOEN...
Thu vàng óng ả ướp dòng thơ,
Vài chiếc lá khô rơi hững hờ...
Giọt mưa bôi xoá con đường cũ.
Lạnh lùng đông đến một giấc mơ.
Duy-an.
THU VÀI GIỌT LẠNH!
Thu đến rồi đi chẳng đợi chờ
Vài lời níu giữ chỉ là mơ
Giọt thương rơi rớt con đường cũ
Lạnh ngắt, bâng quơ những hững hờ
THU PHAI
Vàng rơi ngọn gió cheo leo
Lá khô quét mộng bay vèo qua mau.
Thu đi hẹn gặp thu sau,
Phai vàng một cõi, tìm nhau nơi nào?
Nơi nào Thu chẳng biết nơi nao
Gió Đông bàng bạc biết tìm đâu?
Hoang lạnh con đường mơ bóng cũ
Thu qua Đông hứng một giot sầu
THU PHAI
Vàng rơi ngọn gió cheo leo
Lá khô quét mộng bay vèo qua mau.
Thu đi hẹn gặp thu sau,
Phai vàng một cõi, tìm nhau nơi nào?
Thoảng nghe cơn gió thì thào...
Nhân sinh một cõi hư hao phận người.
Cảnh thu lòng khó vui tươi...!
Đời giăng bão tố cợt cười lá xanh...
( Vô đề)
Đừng tìm nhau chốn hư hao
Thuyền đời nghiêng ngữa, sóng trào bể dâu.
Tìm nhau dẫu đến bạc đầu
An thư vụn vỡ, tìm đâu chân tình !
TÌNH...
Nhân gian một cõi vô minh,
Biết đâu bờ bến đò tình mông lung.
Cánh chim mỏi mệt chập chùng...
Vẫn tin mãnh liệt, tín trung: tình người!
Duy-an.