Tiếng Vọng
Trạng thái :  
Tham gia : Aug 2010
Bài gửi : 251
Tên Thánh: Dominic
Tên thật: N-T-P
Đến từ: Sài Gòn
Sở thích: lang bang...
Nghề nghiệp: lông bông...
Cảm ơn 478
Được cảm ơn 1,531 lần
trong 266 bài viết
C- Câu chuyện sáng tạo.
1- Sáng tạo vũ trụ
Phần đầu tiên trong Sáng Thế từ (St 1, 1 - 2, 4) với lời văn đơn sơ, dễ hiểu, đôi khi người ta còn có cảm tưởng như là một câu truyện cổ tích chỉ để dành kể cho trẻ con. Nhưng đối với người Do Thái, Công Giáo, Chính Thống hay Tin Lành, dù trí thức hay bình dân, ai cũng đều tin đó là thực. Lẽ dĩ nhiên, không phải là tin theo sát từng con chữ, nhưng tin theo những lớp nghĩa ẩn chứa trong hình bóng của những lời đó. Vì có một điều chắc chắn rằng người viết Thánh Kinh không phải là sử gia hay nhà thông thái, nhưng muốn viết cho người thời đó và những thời sau nữa có thể hiểu được, mà không trái với chân lý. Cho nên câu chuyện được viết ra cho người đọc sẽ tuỳ vào tuổi tác, trình độ hiểu biết của mình mà nắm bắt lấy điều chính yếu. Rồi sau đó khi mà tuổi tác hay học vấn được mở mang, sẽ càng hiểu thêm từng chi tiết luôn phù hợp với các môn trong khoa học mà không hề có mâu thuẫn. Đó chính là cái cốt yếu mà tác giả đã sử dụng để đưa những chân lý vào câu chuyện kể của mình.
Theo nguyên tắc khoa học thì phải biết tác giả và độc giả là ai, là người thế nào, thuộc vào thời đại nào mới có thể tìm thấy đúng nghĩa, đúng nội dung của văn bản muốn truyền tải. Ví dụ như : không thể áp định nghĩa nhật thực của khoa thiên văn học hiện đại cho người thời xưa hiểu được rõ ràng khi thiếu các phương pháp thực nghiệm của khoa học, và cũng không vì thế mà chê quan niệm “thiên cẩu thực nhật” của ngừơi xưa là “cổ lỗ xỉ hay sai lầm” vào thời đó được. Chỉ là vì cách suy nghĩ đơn giản nên người xưa mới có việc là đánh động ồn ào để xua đuổi con chó đang ăn mất mặt trời, nhưng thật ra họ không làm gì thì mặt trời cũng có mất đâu ? Hay quan niệm “trời tròn đất vuông” trong “bánh chưng bánh dầy” cũng tương tự thế.
Vậy ra điều gì là chân lý chính yếu tác giả muốn truyền tải trong đoạn văn (St 1, 1 - 2, 4) kể việc sáng tạo vũ trụ này chính là : Chỉ có một Thiên Chúa duy nhất và Ngài là Đấng đã tạo dựng nên vũ trụ, vạn vật. Những chi tiết đó được tác giả viết cách đơn sơ, mộc mạc cho những người đương thời của ông và hôm nay chúng ta cũng không thể chối cãi được cái nội dung này.
Đi sâu vào hơn nữa thì người có trí suy luận sẽ thấy : không ai hiểu rằng Thiên Chúa có phán ra từng lời một như người ta nói. Ngài không đặt tên vạn vật theo cách nói của nhân loại như : “Ngày , Đêm, Trời, Đất, Biển, Trăng, Sao…”, và 7 ngày cũng không phải là 7 ngày trong một tuần. Vì tiếng nói là của nhân loại, khi chưa có con người thì Thiên Chúa phán với ai mà dùng tiếng của nhân loại để các tác giả có thể ghi chép lại ? Thế nên 7 ngày đó chác chắn là một khoảng thời gian rất dài hằng nhiều triệu năm. Và chắc chắn là có trật tự : có sáng tối, rồi đến bầu trời, có nước, có đất, cỏ cây; rồi có những sinh vật dưới nước trước hết, rồi đến trên mặt đất, và cuối cùng mới có loài người. Hiểu được trật tự như thế, mới thấy là Thiên Chúa đã sáng vạn vật cho con người, không để con người sinh ra mà lại phải thiếu thốn các thứ cần dùng, vì thiếu một trong những thứ ấy thì không thể tồn tại. Quá trình sáng tạo này xét về thứ tự hình thành vạn vật trong vũ trụ theo khoa học thì không có gì là trái nghịch, mặc dù vào thời đoạn văn này được viết ra trình độ con người còn thấp kém so với ngày nay.
Đến đây chắc hẳn sẽ phải quay lại thắc mắc rằng : việc sáng tạo vũ trụ trình bày phía trên là theo đức tin Công Giáo, vậy thực ra có hay không việc vũ trụ được sáng tạo hay là từ trong vĩnh viễn vụ trụ đã tự thân nó có mà không do sáng tạo ? Câu trả lời chính là : Dựa vào tư tưởng hay khoa học cũng đều không thể phủ nhận việc sáng tạo. Thứ nhất : tư tưởng phải thừa nhận rằng vật gì không do tự mình mà có thì phải do một ai làm mình, vậy là có khởi sự. Thứ hai : khoa học là tìm hiểu các sự vật, sự việc bằng phương pháp thực nghiệm cụ thể, như thế là có giới hạn thời gian, cho nên không có quyền và không có cơ sở nói đến vĩnh viễn; vì điều này không có phương pháp tính toán hay thực nghiệm để nói lên điều đó.
Vậy nhiều nhà tư tưởng hay nhà khoa học chân chính ngày nay đều thửa nhận là không biết vũ trụ đã có từ bao giờ, chỉ suy đoán tương đối nhưng chắc chắn là có điềm khời đầu. Tư tưởng thì nói là có thể có Đấng Sáng tạo, khoa học thì nói vấn đề đó không thuộc lĩnh vực của mình vì là siêu hình không thể thực nghiệm. Vậy là cả đôi bên đều không thể phủ nhận việc sáng tạo và có Đấng Sáng Tạo, cũng như việc sáng tạo xảy ra bằng cách nào hay từ bao giờ. Và Đấng Sáng Tạo đó đối với người Công Giáo chính là Thiên Chúa.