Trạng thái :  
Tham gia : Dec 2010
Bài gửi : 147
Tên thật: Lê Hoàng Hải
Đến từ: Gx Phong Hòa, Gp Vĩnh Long
Sở thích: ăn và ngủ
Nghề nghiệp: lăng xăng
Cảm ơn 619
Được cảm ơn 908 lần
trong 147 bài viết
#Mẩu số 3: Tận cùng bằng số… khổ!
(Một hôm tôi về thăm ngoại, có nghe ngoại kể hoàn cảnh ông Bé Quắn gần nhà ngoại, tôi tới thăm và chứng kiến, không còn lời lẽ nào để nói…
Để tiện, tôi sẽ gọi ông theo cách xưng hô đúng của tôi và ông ở ngoài đời thật.)
Cậu tên Bé, tóc lưa thưa thấy da đầu nhưng quắn như chỉ rối, nên người ta thường gọi cậu là “Bé Quắn”, hoặc người lớn tuổi gọi luôn cậu là “thằng Quắn”.
Ông ngoại tôi là một nhà nho thông kim bác cổ, coi tướng cậu Bé, nói thằng này bần tiện tới chết, không ai quan tâm lời “tiên tri” của ông ngoại, bởi chưng cậu Bé lớn lên như cỏ dại giữa ruộng, cù bơ cù bất, giàu hơn Chữ Đồng Tử khi xưa một chút, nghĩa là cậu có quần áo mặc quanh năm, hai ba bộ nhẽ cũng đủ cho việc đó.
Rồi bình thủy tương phùng, cậu Bé cũng có được vợ, một người phụ nữ hơi tưng tưng, nhưng đủ trí khôn để làm mẹ và sinh cho cậu Bé 4 người con. Hai người làm thuê làm mướn nuôi nhau và nuôi mẹ già cùng 4 đứa con. Tôi chưa nói với bạn rằng, cậu Bé cũng có ba má, nhưng hai cụ vì nghèo quá nên không chăm sóc gì được cho cậu lúc nhỏ, cậu lớn lên thì ba mất, còn má. Cậu Bé chăm sóc má chu đáo lắm, tất nhiên là sự chu đáo của một đứa con nghèo thiếu gạo nấu và của một đứa con dư giả không giống nhau.
Con cậu Bé cũng lớn khôn trong sự đùm bọc của xã hội, nhưng cái nghèo đói đẩy chúng đi thật xa thật xa mãi để kiếm miếng ăn. Với người làm cha mẹ nghèo, con cái không bấu víu đã là phước đức, nào có mơ tưởng gì nó sẽ nuôi nấng lại mình.
Vợ phát bệnh, bỏ đi về bên ngoại, cậu Bé bơ vơ trong căn nhà tình thương trống lỗng, không có đồ đạc chi ngoài cái chõng cũ và cái mùng rách, mấy cái nồi chảo nhôm cũ kỹ.
Ấy vậy mà chưa hết, cậu bị tai biến, liệt hơn nửa người. Con cái tụ về được đôi ba bữa, nhưng không đứa nào có thể nhịn đói nuôi cậu được, cuối cùng, chúng lại đi, để lại cho cậu đứa cháu nội mới năm sáu tuổi để “nuôi” cậu!
Hôm tôi đến, thấy cái thềm đầy cứt gà ỉa, chiếc chiếu trên chõng nhàu nát, cái gối nằm của cậu nhớp nhúa và cái nồi nước cá kho lật rộng kế bên.
Đứa cháu nhỏ của cậu khoe: “Ông nội con lếch được ra tới thềm ngoài sau rồi!” Tôi chạy ra, thấy cậu đang nằm trên vũng nước.
(…)
Cậu nằm tạm trên chõng, kêu đói. Đứa cháu tỏ ra hiếu thảo: “Để con gọt xoài cho ông nội ăn.” Nói rồi cầm cái dao đen sì, nhanh nhảu gọt trái xoài thúi, tôi nhìn thấy trái xoài đã hư nát, trong ruột hình như có giòi! Tôi kêu nó bỏ đi, rồi lấy cái khác làm cho ông nội ăn. Tôi gởi cậu Bé một ít tiền, cậu sai thằng nhỏ đi mua một hộp cá mòi. Gạo thì có sẵn trong nhà, vì thỉnh thoảng hàng xóm cũng cho.
(…)
Thằng nhỏ đi về, vừa đi vừa khóc, xin tôi tiền để mua cá mòi, vì nó lỡ ăn bánh hết tiền ông nội đưa rồi.
(…)
Tôi muốn chụp hình cậu để minh chứng cho bài viết này, nhưng rồi lại thôi, đem cái khổ nhục của cậu bêu lên tôi thấy lòng bất nhẫn quá. Tôi đi về, nhận ra rằng tiền bạc không thể giúp được cậu, nếu cậu có nhiều tiền, nhờ trúng số chẳng hạn, thì con cái bu về nó cũng chẳng để yên. Nếu chu cấp tiền đều đều cho cậu, thì tôi không có khả năng, và ngoại tôi cũng trên tám mươi rồi, không thể tới thăm cậu mỗi ngày hoặc đi chợ hộ mỗi ngày được.
Tôi nghĩ dại, ước gì cậu Bé gặp được thánh Gioan Thiên Chúa hay Mẹ Tê-rê-sa Can-cut-ta để cưu mang cậu trong những ngày sau hết này. Phục Sinh năm nay tôi chẳng biết có thể mừng vui nổi hay không…