Trạng thái :  
Tham gia : Dec 2012
Bài gửi : 46
Tên Thánh: Martino
Tên thật: Tin Yêu Ca
Đến từ: Vũng Tàu
Sở thích: Chân thật
Nghề nghiệp: Phụ việc cho Thầy
Cảm ơn 242
Được cảm ơn 468 lần
trong 68 bài viết
"Bà Cố"
Mẹ ơi,
Con tin Mẹ đang vui và hạnh phúc lắm. Mẹ vui và hạnh phúc vì rằng từ nay, Mẹ trở thành "bà cố", là Mẹ của Linh mục rồi.
Kể từ ngày con của mẹ là giọt máu trong cung lòng Mẹ, cho tới khi là đứa bé đỏ hỏn trên tay, Mẹ đã luôn luôn khấn dâng đứa con của Mẹ cho Thiên Chúa. Rồi trong suốt những tháng năm ấu thơ cho tới lúc trưởng thành, Mẹ đã vất vả, đã "cố" mà gồng gánh ngược xuôi, thức khuya dậy sớm, vất vả trăm bề... Mẹ vẫn "cố", chỉ vì con của Mẹ.
Ngày Mẹ nghe tin con của Mẹ thi đậu Đại Chủng Viện, Mẹ vui lắm, nhưng Mẹ cố kìm nén nỗi vui ấy. Gặp con, Mẹ chỉ nói: "Ráng tu cho đắc đạo, mai mốt...làm lễ cầu nguyện cho Mẹ". Chỉ có thế!
Mẹ nghèo lắm. Tằn tiện được vài trăm bạc, Tết hay hè con về, Mẹ lại dúi vào tay con: "Cầm mua sách mà học".
Những tháng hè, biết con đi giúp xứ chỗ này chỗ nọ, Mẹ chỉ nói: "Ăn ở sao cho người ta thương".
Đi ra đường, ai cũng "chào bà cố", Mẹ lạu bạu: "Cố gì đâu. Cũng đang cố các bác ạ. Các bác cầu nguyện cho cháu nó nhá!".
Và hôm nay, ngày vui cũng đến. Mẹ, vóc dáng gày gò trong tà áo dài trắng, chiếc áo Mẹ vẫn mặc đi lễ hằng ngày. Mẹ cũng chẳng đeo chuỗi (có đâu mà đeo), chân vẫn đi đôi dép lê ngày thường. Khi các "bà cố" xếp hàng để dâng áo cho các Tân Linh Mục, nhìn Mẹ thật tội nghiệp. Mẹ đơn sơ quá, quê mùa quá, nghèo túng quá...
Thánh Lễ truyền chức vừa kết thúc, con của Mẹ chạy nhào đến bên Mẹ, nước mắt òa vỡ: "Con cám ơn Mẹ. Cám ơn Mẹ vô cùng", còn Mẹ thì vẫn cứ: "Ăn ở sao cho người ta thương".
Chiều nay, Mẹ vẫn lọm khọm mặc chiếc áo dài cũ đi lễ. Con lại gần khoanh tay: "Con chào bà cố ạ". "Ừ, chào con. Đi lễ hả. Ăn ở sao cho người ta thương con ạ".
Chúc mừng Mẹ, chúc mừng Bà Cố. Bà Cố sống như thế, ai cũng thương.