TRĂNG BUỒN
Tan rồi một ánh trăng thơ
Từ khi có kẻ ơ hờ với trăng.
Đời sao lắm nỗi nhọc nhằn
Khi đầy, khi khuyết, muôn phần nặng mang.
Thả hồn trôi vẹo bóng trăng
Ngả nghiêng hồ nước, lăn tăn phận đời
Trăng có sáng, tỏ phận người?
Hay trăng giả lả để cười làm vui?
Trăng vần xoay kiếp cuộc đời
Trăng làm sao hiểu lòng người ngắm trăng?
Đưa tay hứng áng thơ xanh
Đậu rơi rớt nhẹ trên cành trúc khuya
Hồn thơ đang lúc giao mùa
Như mây vần vũ bông đùa với trăng...
Mai Tín
10:30, 6th Sep 2012 #617Mời An lão đại bình lựng câu "trôi vẹo bóng trăng". Có thưởng cho bác.