Trạng thái :  
Tham gia : Jan 2012
Bài gửi : 362
Tên Thánh: Duy-an
Tên thật: Nguyễn Duy An
Đến từ: Giáo Xứ Thanh Đa / Sài Gòn
Sở thích: Đọc sách, lướt web
Nghề nghiệp: Kinh doanh
Cảm ơn 5
Được cảm ơn 2,060 lần
trong 364 bài viết

Nguyên văn bởi
Mai Tín
TRĂNG BUỒN
Tan rồi một ánh trăng thơ
Từ khi có kẻ ơ hờ với trăng.
Đời sao lắm nỗi nhọc nhằn
Khi đầy, khi khuyết, muôn phần nặng mang.
Thả hồn trôi vẹo bóng trăng
Ngả nghiêng hồ nước, lăn tăn phận đời
Trăng có sáng, tỏ phận người?
Hay trăng giả lả để cười làm vui?
Trăng vần xoay kiếp cuộc đời
Trăng làm sao hiểu lòng người ngắm trăng?
Đưa tay hứng áng thơ xanh
Đậu rơi rớt nhẹ trên cành trúc khuya
Hồn thơ đang lúc giao mùa
Như mây vần vũ bông đùa với trăng...

Mai Tín
cách đây 9 tiếng #617 [x] Mời An lão đại bình lựng câu "trôi vẹo bóng trăng". Có thưởng cho bác.
Nghe 'có thưởng' là 'phái chí' liền! Hà hà...
Thật ra, Duy-an đã thấy Mai Tín có biệt tài 'chơi chữ' rất thần sầu!
Lần này thì bị 'bắt quả tang' rồi nhé...
1. Đọc toàn bài thơ, thấy 1 cảnh buồn man mác,
mà không biết cái 'cảnh' đó nó làm cho hồn người buồn lây
hay vì 'người buồn cảnh có vui đâu bao giờ?' (Nguyễn Du)
Tuy nhiên, điểm xuyết đây đó vẫn có những niềm vui,
đan xen và sưởi ấm, làm cho con người
vừa đủ để đón nhận đắng cay trong đời...
Niềm vui, nỗi buồn đắp đổi,
như cuộc sống: hạnh phúc và đắng cay,
như con nước: lúc lớn lúc ròng,
như vầng trăng: khi đầy, khi khuyết,
hoặc khi tỏ, khi mờ...
2. Trăng cũng được Mai Tín nhân hóa như một cô gái
khó tính nhưng tế nhị, đang buồn buồn...
còn thi sỹ cũng chẳng vui gì hơn,
nhưng vẫn cố bông đùa với trăng... cho vui
(nhưng có vẻ như không thành công!)
3. Đặc biệt 2 câu đầu của khổ thơ thứ 2
làm người đọc liên tưởng đến nhiều thứ:
- Giỡn trăng (trong 'Vọc nước giỡn trăng' của Sơn Nam).
Giỡn trăng cũng là ý tưởng được nhiều nhà thơ
cận đại sử dụng cho trào lưu lãng mạn.
Riêng Duy-an thấy Mai Tín 'giỡn trăng' bằng cách
định nhảy ùm xuống hồ đùa giỡn với bóng trăng
nhưng sợ (bóng) trăng sẽ vỡ vụn,
nên chỉ 'thả' cho tâm hồn mình trôi nhẹ đến với trăng thôi,
nhưng bấy nhiêu cũng đủ làm cho mặt nước lung linh
và bóng trăng xiêu vẹo...
(À, có lẽ vì hồn lúc này không nhẹ tênh như lông hồng
nhưng lại hơi nặng chút vì cái sự đời 'lên voi xuống chó'
mà đó cũng có thể là 'nguyên quán' của nỗi buồn
đã nói ở trên?)
- Cũng với 2 câu này, Duy-an liên tưởng đến 1 bài thơ
mà không nhớ tựa đề và tác giả,
nhưng Duy-an rất khoái cái thủ pháp của tác giả:
'Trên trăng, dưới nước, giữa là ta.
Thử nhận nhau xem: cũng một nhà.
Nước đã mấy con? Con nước lớn?
Trăng bao nhiêu tuổi? Tuổi trăng già?'
Siêu đẳng ở chỗ: như là một người đàn ông
đang hỏi 2 cô gái đẹp là Nước (Thủy) và Trăng (Nguyệt)
Thủy đã có mấy (đứa) con? Con đã lớn chưa?
Nguyệt bao nhiêu tuổi rồi mà sao vẫn trẻ thế?
Chừng nào mới chịu già???
Ấy vậy mà ở câu trên, thi sỹ lại nhận là người cùng một nhà!!!
Và, với 2 câu của Mai Tín, Duy-an không thể không nghĩ rằng:
Chà chà, ông tướng Mai Tín lại có ý gì đây khi
'hạ Thủy trêu Nguyệt'??? Hahaha...
4. Nhưng cái 'thần sầu' là ở đây: 'trôi vẹo' tiếng lái là treo vội!
'Thả hồn treo vội bóng trăng'...
Xuân Diệu từng để 'tâm hồn treo ngược cành cây'
Hì hục trèo lên cây mà treo tâm hồn lên đó? Còn thấp quá!
Mai Tín thì treo tận ở bóng trăng, mà lại treo rất nhanh
và dứt khoát nữa (treo vội)
Chỉ với 'trôi vẹo' mà người ta vừa thấy Mai Tín ở dưới hồ (nước)
lại vừa thấy lơ lửng trên bầu trời...
Mà cho dù trên trời dưới nước gì đi nữa
thì Mai Tín vẫn cứ kế bên nàng Nguyệt nữa chứ!
Rất tuyệt. Tuyệt lắm. Tuyệt con cú mèo...
5. Và cũng chính vì treo lơ lửng cạnh trăng như thế
mới thấy rõ cái hồ nước nó ngả nghiêng,
chứ không êm ả như khi mình 'hạ thổ',
và phận đời đang trôi nổi trên đó
cũng phải chịu sự 'lăn tăn' theo thôi.
...
Chỉ bấy nhiêu, coi như cùng với Mai Tín
biến thành những đám mây
(chắc là không phải mây hồng mây trắng như người ta đâu
mà là mây xám, mây đen - 'mây vần vũ' mà!...)
để bông đùa với trăng
bằng cách đưa tay hứng áng thơ xanh
để rồi vung vẩy cho rơi rụng xuống những ngọn trúc
đang che nghiêng khuôn trăng
cũng là che nghiêng cõi hồn
đêm nay.
Rất thân thương.
Duy-an.