Vẫn là một chuyến đi, nhưng rất khác.

Và mình nhớ lại những khoảnh khắc không phải bằng hình từ điện thoại hay máy ảnh, nhưng là bao kỷ niệm nhỏ nhặt, chắc cũng chỉ vài giây, hoặc lâu hơn vài tiếng.

Trước ngày đi
Cảm giác hơi buồn vì anh em tất bật chuẩn bị chương trình, trong khi mình như mất hút. Rồi tự nhủ khi đi sẽ chạy hết công suất để bù vào, chí ít để vơi đi cảm giác hơi có lỗi.

Lên xe
Cho tới khi lên xe, mình chẳng thể tưởng rằng khi ngồi gõ phím lúc này, lại bị ngập trong cảm xúc đến thế, vì chắc rằng nó vẫn chưa nguội. Không biết bắt đầu từ đâu với một “bầy” hỗn độn này, thôi thì bố cục bài viết theo đơn vị “từng khung hình” nhé.

Tía
Quả thật gọi chưa quen, khi buột miệng là Cha, một hai lần gọi lộn là thầy. Nhưng không sao, giờ thì quen Tía là c