Gốm chỉ là đất, dễ vỡ thôi :
Là đất, gốm vỡ chẳng mấy hồi !
Nếu ta trân trọng, ta yêu gốm :
Yêu cả những người đổ mồ hôi.

Các nghệ nhân rất đổi miệt mài
Đất nhồi, nhào nặn bởi đôi tay
Gốm ra sản phẩm nhìn không chán
Tự nó suy tôn với tháng ngày !

Gốm ở trong lò để được nung,
Nung lên theo ngọn lửa bập bùng
Nhờ nung mà gốm chắc và đẹp,
Gốm cháy thêm màu sắc thủy chung.

Gốm ở nơi nào cũng dễ thương,
Gốm từ thành thị đến nông thôn
Gốm đưa lên bệ, lên khung kính
Gốm đặt chông chênh giữa sân vườn.

Gốm bỏ nghênh ngang dọc bờ rào,
Gốm từ dưới thấp, gốm trên cao
Gốm qua sông nước, hòn non bộ
Gốm cạnh khu rừng gió xôn xao.

Gốm vào biệt thự, ở nhà sang
Tiểu cảnh, hồ bơi... gốm xếp hàng
Gốm đong vẻ đẹp trong trời đất,
Hóng gió, mây trời rộng thênh thang.

Đi qua làng gốm thấy bồi hồi,
Vẻ đẹp muôn đời gốm trong tôi
Thương quá, người dân đây chất phác
Nụ cười hiền hậu nở trên môi.

Tôi ước cho tôi được gũi gần,
Cận kề bên gốm, những người thân
Ngắm hoài không chán, tôi yêu gốm
Yêu nét hoa văn, nét thanh bần.

Tôi ước cho tôi được trở về,
Thăm lò nung gốm ở thôn quê
Lắng nghe lửa cháy trong lòng gốm
Giai điệu âm vang dưới nắng Hè.

JB.Sĩ Trọng.